Chuyện Hà Nội

Những nét văn hóa xưa của người Hà Nội. Đây là blog lưu trữ những tinh hoa văn hóa đậm chất người Hà Nội

LightBlog
Responsive Ads Here

Giới thiệu blog chuyện Hà Nội

Blog tạo ra với mục đích chia sẽ đến tất cả bạn bè trên toàn quốc về văn hóa cũng như nét tính cách con người Hà Nội, giúp mọi người hiều hơn về con người Hà Nội.



[Hà Nội trong tôi là…]

Nắng.

Kể cả cái nắng hanh hao lạc giữa tiết trời buốt lạnh của một ngày chớm đông tháng 10, lẫn cái nắng đỏ lửa gay gắt rơi rớt giữa ngàn tiếng ve một trưa hạ.
Tôi viết những dòng này lúc ngồi trước khung kính cửa sổ trong làn mưa mướt lạnh của Côn Minh, Trung Quốc, cách Hà Nội tầm hơn ngàn cây số. Bây giờ là mùa hạ, và Hà Nội của tôi cũng đương giữa hạ.
Mùa hạ bên này, mát mẻ đến lạ. Dẫu nắng có trải dài trên khắp những nẻo đường như trời Hà Nội, gió vẫn thật mát, thật dịu êm, lướt qua làn da và ôm lấy mái tóc. Cái mát mẻ mà tôi vẫn luôn khao khát mỗi khi rảo bước đi thật nhanh về nhà trong chiếc áo chống nắng sau mỗi buổi trưa hè đi dạy học. Cái dịu dàng mà tôi vẫn luôn thốt lên đầy mong ước, mỗi lúc phải đứng dưới sân vận động lúc gần giữa trưa với mái tóc bết bát mồ hôi. Nhưng dịu dàng và mát mẻ ấy, lại chỉ chạm được đến làn da; còn cái nắng Hà Nội những ngày này, dẫu có làm người ta bức bối khó chịu, thì vẫn đong đầy sự quyến luyến.

Cái nắng chạm đến cả trái tim.

Quyến luyến, vì những giữa cái nắng ấy có những trận mưa rào. Đến bất chợt, đi cũng thật mau, nhưng sau mỗi trận mưa, người ta vẫn thấy xộc vào mũi cái mùi nồng ẩm của rêu đất, vẫn thấy những vũng nước nhỏ đọng bên lề đường trũng. Vẫn thấy nắng lại tiếp tục đổ vàng cả một góc phố, thấm xuống những mặt đường còn ướt mưa, để rồi làm con người ta héo hắt, không chỉ vì cái oi ả của nắng, mà còn vì cái nóng bốc lên từ mặt đường nhựa sau cơn mưa. Mưa rào đến giữa nắng hạ thật nhanh, đi cũng nhanh, nhưng không hề biến mất một cách nhanh chóng.
Quyến luyến, vì nắng mùa hạ ở Hà Nội biến mất rất đột ngột. Một ngày thức dậy, mở cửa sổ, thấy làn gió heo may luồn qua kẽ ngón tay và bầu trời mang một dư vị nhàn nhạt, con người ta điềm nhiên chấp nhận rằng nắng hạ đã đi mất rồi. Nhẹ nhõm, nhưng hụt hẫng. Cái nắng nồng nhiệt, cái nắng rực rỡ chẳng hề giống mưa rào, đi thật mau, gần như chẳng để lại dấu vết. Nhưng vẫn làm người ta nhung nhớ. Nhung nhớ những chiều hạ đỏ uống lấy một hớp nước mía mát đến tận cuống họng, nhung nhớ những lúc cắn một miếng mận dầm óng ánh mà như thấy cả nắng hạ trong tim.
Chẳng phải tự nhiên tôi viết về nắng, điều đã xuất hiện trong cả ngàn áng thơ ca. Nắng không phải một chủ đề đặc biệt. Nhưng để chọn một điều đặc biệt mà viết về Hà Nội, thì lại phải là nắng. Nắng Hà Nội như chính Hà Nội. Có đôi lúc làm người ta sinh bực dọc, làm người ta khát khao một cái gì khác, một cái gì đổi thay, để tránh xa thật xa nó, nhưng xa rồi, người ta lại ngồi thẫn thờ mà nhớ nhung.

Mà quyến luyến.

Và cái sự quyến luyến ấy cũng thật giống nắng Hà Nội đi. Đấy chẳng phải là sự nuối tiếc đến độ làm ta thấy trống hoác ở trong tim, nhưng vẫn lại dai dẳng, âm ỉ đến bức bối.
.
.
.
Một buổi chiều mưa ở Côn Minh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét