Chuyện Hà Nội

Những nét văn hóa xưa của người Hà Nội. Đây là blog lưu trữ những tinh hoa văn hóa đậm chất người Hà Nội

LightBlog
Responsive Ads Here

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2018

Phở truyền thống Hà Nội

Có thể nói ẩm thực là chiếc gương phản ánh chân thực nhất nền văn hóa của mỗi quốc gia. Nếu như người Nhật có thể tự hào với sushi, người Mexico có thể tự hào với bánh taco,... thì nhắc tới Việt Nam, hẳn sẽ là một thiếu sót rất lớn nếu như không nhắc tới phở.

Chẳng ai rõ phở bắt nguồn từ đâu, khi nào, ai là người tạo ra nó, mà chỉ biết phở đã xuất hiện từ lâu. Từ cái thời ông bà ta sinh ra, phở đã tồn tại. Phở khi ấy chỉ được bán trên những gánh hàng rong. Tiếng rao của các hàng quà rong nghe rất du dương có vần, có điệu, đôi khi còn luyến uu như hát biến âm đủ thanh sắc rót vào tai người nghe. Về sau này, có lẽ người ta đã nhận ra cái giá trị tinh tế của phở nên đã đưa nó vào các hàng quán, ban đầu chỉ là những cửa hàng nhỏ, sau là cả một chuỗi cửa hàng hiện đại. Và cứ thế, giá trị của phở được nâng lên, xứng tầm với cái giá trị của nó, rồi phở trở thành một “thương hiệu” mang bản sắc dân tộc từ khi nào không hay.

 
Phở, không đơn thuần là thức ăn, mà là món quà căn bản. Người Việt Nam có thể không ăn bánh bao, có thể không ăn vằn thắn, những chắc chắn ai cũng đã từng ăn phở. Từ cô bán hàng rong đến một quan chức cấp cao, từ một bé gái đang học lớp vỡ lòng đến một cụ già tóc bạc phơ,... ai cũng từng ăn một bát phở.

Phở Hà Nội, không đơn thuần là thức ăn, mà là thức nghiện. Người ta ăn phở, không vì một mục đích gì, mà như một thói quen, như một thú vui. Vì thế mà phở xuất hiện ở khắp nơi. Ở bất kỳ thành phố, khu dân cư nào, người ta có thể bắt gặp hình ảnh một quán phở bình dị. Ngay từ xa, hương phở cuốn lấy con người ta, tỏa ra một sức quyến rũ không thể chối từ. Phở có thể thưởng thức vào bất kỳ thời điểm nào trong ngày, nhưng phở quyến rũ nhất, có lẽ là vào buổi sáng. Một bát phở cho bữa sáng đã từ lâu trở thành thói quen của nhiều người Việt Nam. Khoa học ngày càng phát triển, người ta cho rằng ăn sáng với 1 bát phở không tốt cho sức khỏe. Nhưng, đã là thói quen thì đâu có thể bỏ trong ngày một, ngày hai được. Có chăng thì người ta cũng hạn chế ăn phở vào một số ngày trong tuần. Chứ nếu người Việt Nam bỏ ăn phở vào buổi sáng thật, thì tôi sẽ nhớ lắm những câu nói quen thuộc: "Bác ăn sáng chưa? Vào làm một bát phở với tôi!”, “Sáng ra làm một bát phở cho chắc bụng bác ạ.”,...

Phở, không đơn thuần là thức ăn, mà là một sợi dây vô hình gắn kết người với người. Ở những quán phở phục vụ ban đêm, không khó để bắt gặp những lời thăm hỏi chân thành. Những người công nhân, những bác tài lái xe đường dài, họ tìm đến quán phở để được thưởng thức một bát phở thơm ngon, để được lấp đầy cái bụng đói rồi tiếp tục, trở lại công việc. Nhưng tại những quán phở ấy, họ lại nhận được cả một tấm lòng từ chính những người xa lạ, để rồi, rời khỏi quán phở ấy, họ không chỉ nhận lại cái bụng căng đầy, mà còn cả tấm chân tình, năng lượng để tiếp tục chuyến hành trình dài. Ấy vậy mới nói, người ta tìm đến phở, cốt là ở tấm lòng.

Thật không ngoa khi nói phở chính là sự kết hợp hoàn mĩ nhất tất cả những tinh hoa của đất Việt thiêng liêng. Không chỉ đơn thuần là một món ăn, phở chính là kết tinh cao nhất của ẩm thực Việt, văn hóa Việt và con người Việt. Ngoài phở ra, thật không biết còn món ăn nào như thế...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét